Cà Phê Cái Anh "Ngồi Trên" Cái Em
[ 2008-07-06 13:35:52 | Người gửi: admin ]

Nếu vào cácquán bia ôm, karaoke ôm, khách phải tốn khoản tiền vài trăm ngàn đồng hoặc nhiều hơn thế nhưng giỏi lắm cũng chỉ được “mò cua bắt ốc”. Còn vào quán cà phê ôm, tiền ít hơn (khoảng 40 - 50 ngàn đồng) nhưng có thể vô tư “khua khoắng”.
Cái chết từ những
“ước mơ xanh”
Tên quán là “Ước mơ xanh” nhưng khi vào quán cà phê này (ở xã Tân Lập, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An), khách sẽ được đưa ra ngồi ở mấy cái “chuồng cu” làm bằng tre lá, xung quanh đầy rác và nồng nặc mùi nước tiểu! Với giá phục vụ nước uống từ 15 - 20 ngàn đồng, khách sẽ được một “em” phục vụ 30 phút/suất và tha hồ “mò cua bắt ốc”. Nếu các anh có “nhu cầu”, các em sẽ “giúp” cho… tới bến với khoản tiền boa không dưới 20 ngàn đồng/lần. Còn muốn “đá giao hữu” thì xin mời qua nhà trọ đối diện.
Ở thị trấn Mộc Hóa và khu vực lân cận, quán cà phê liên kết với nhà trọ tạo thành vòng phục vụ khép kín. D., 21 tuổi, làm ở quán “Ước mơ xanh” khoảng 6 tháng cho biết “làm không có lương, chỉ hưởng tiền boa của khách”. Một ngày bắt đầu “làm việc” từ khoảng 11h trưa đến giữa khuya, mỗi suất 30 phút. “Nếu có khách, mỗi ngày kiếm cũng được vài trăm ngàn đồng, nhưng mệt lắm”.
Có lẽ cô nói thật. Hôm chúng tôi ghé qua đây (gần 24h đêm), sau khi bưng ly cà phê để lên bàn, cô ngồi ịch xuống ghế, hai chân gác hẳn lên bàn, nhắm nghiền mắt lại, nói: “Anh muốn làm gì thì làm, mệt quá, em ngủ đây”. Nói xong, cô ngủ thật!
Ở Long An hiện nay, loại cà phê ôm như “Ước mơ xanh” gần như chỗ nào cũng có. Chỉ khác một điều: bia ôm, karaoke ôm “thu hút” người lớn, còn cà phê ôm là nơi tập trung của “bọn trẻ”. Chỗ nào có cà phê ôm là gần như có mấy cậu học sinh trung học phổ thông thường ghé vào để “ôm cho biết”. B., tiếp viên quán Ph. - gần Ủy ban xã Hòa Phú, huyện Châu Thành - cho biết có lần một chú nhóc học lớp 6 ở thị xã Tân An mò đến quán yêu cầu tiếp viên phục vụ. Khi vào trong phòng, chú “quậy tưng” đòi tiếp viên phải phục vụ như trong phim sex. Ngặt nỗi, chú nhóc mới 12 tuổi thì đâu có đủ “phương tiện, đạo cụ” để “đóng phim”, vậy mà chú cũng “quần” cô tiếp viên một trận ra trò cho đáng 50 ngàn đồng.
Cũng theo B., kể: có lần một ông cụ đi xe ôm đến quán. Sợ ông già đột quỵ chết bất tử, các tiếp viên từ chối. Ông cụ dứt khoát không chịu, vì “nếu về thì lỗ tiền một cuốc xe ôm”. Rốt cuộc, để tránh “rủi ro”, các cô phải bỏ tiền ra kêu xe ôm cho cụ.
Câu chuyện trên cũng chưa hài hước bằng tình huống mà ông Huỳnh Văn Phụng, Trưởng phòng Phòng chống tệ nạn xã hội (Sở LĐ-TB&XH tỉnh Long An) đã gặp: khi kiểm tra các quán cà phê đèn mờ dọc tuyến đường tránh ở thị xã Tân An, lực lượng chức năng đã nhiều lần phát hiện một vài thầy cúng chuyên tụng đám ma với bộ đồ “đặc hiệu” đang ngồi “thư giãn” với mấy cô gái trẻ (!?)…
Chuyện “ôm” hiện nay ở Long An đã gây cho không ít người lâm vào cảnh dở khóc dở cười, thậm chí tan nhà nát cửa. Như ông C. ở xã Tân Lập (Mộc Hóa) vay ngân hàng được 9 triệu đồng để đầu tư sản xuất. Ai dè, nghe lời ông bạn “khố rách” cùng xóm rủ, ông chưa vội về nhà mà vào một quán bia ôm “chơi cho biết”.
Có lẽ lần đầu vào quán hưởng “vật lạ”, ông hứng chí chơi luôn… một ngày. Khi vợ con tìm gặp, đưa ông về nhà, kiểm lại tiền thì đã đi đứt gần 8 triệu đồng! Hoặc như “thằng nhóc” 15 tuổi quê ở Cần Đước đến Mộc Hóa giữ trâu mướn, tiền công mỗi tháng 500 ngàn đồng gửi về cho mẹ nuôi hai đứa em nhỏ ăn học. Nào ngờ, sau một lần bị người lớn rủ và bao đi uống bia ôm, cu cậu bị… ghiền. Mấy tháng sau không thấy con gửi tiền, bà mẹ đến hỏi ông chủ thì mới té ngửa: toàn bộ tiền công đã bị cu cậu mang đi uống bia ôm hết sạch.
Mới đây nhất là chuyện chị H. (vợ anh K, nhà ở Cái Bè, Tiền Giang) khóc đứng, khóc ngồi khi phát hiện chồng đã boa sạch trên chục triệu đồng vào những trận bù khú ở các quán bia ôm. Làm nghề thu mua chuột đồng trong mùa lũ, năm nay chị gom hết vốn được 20 triệu đồng cho chồng đi đặt mua chuột. Nửa tháng trời không thấy anh trở về, sợ gặp chuyện không may, chị tức tốc đến Mộc Hóa tìm. Khi gặp được mặt chồng thì hỡi ôi, trong túi anh chỉ còn đủ tiền xe về nhà…
Dù chưa nắm được số lượng có bao nhiêu quán, nhưng khi kiểm tra thì thấy “dữ quá”, có cả trăm quán… Bên cạnh đó, nhà trọ mọc lên khắp nơi, khâu quản lý cũng lỏng lẻo nên dễ dàng trở thành bãi đáp cho hậu “ôm”.
Các nhà hàng, quán bia… đều có “tai mắt” khi bị kiểm tra. Nếu bắt được quả tang tiếp viên ngồi với khách thì mức phạt 500 ngàn đồng/lần là “quá bèo” đối với chủ quán. Còn bị rút giấy phép kinh doanh thì cũng chẳng sao, chỉ cần đổi chủ, xin giấy phép mới! Đó là chưa nói đến chuyện một số cán bộ công chức trong lực lượng phòng chống TNXH “tự nguyện” làm “tai mắt”, bảo kê cho những hàng quán “ôm” này.
Nhậu kèm… “mò cua bắt ốc”!
Những năm trước đây, người dân Long An vẫn xem “ôm” là món “đặc sản” chỉ có ở những thành phố lớn như Saigon, Cần Thơ… và thĩnh thoảng mới xuất hiện ở thị xã Tân An. Ít ai nghĩ nó sẽ bành trướng ở vùng Đồng Tháp Mười như hiện nay, gây cho không ít người phải lâm vào cảnh dở khóc dở cười, thậm chí tan nhà nát cửa.
Chỉ 10.000 đồng là khách mặc sức “khảo sát” các em
Theo anh bạn thổ địa thì ở đây và khu vực lân cận có trên 30 quán “ôm” đóng đô. Sau khi rảo quanh một vòng, chúng tôi quyết định chọn quán bốn số chín - nằm cách tòa án huyện khoảng vài bước chân - làm mũi “đột kích” đầu tiên. Nếu nhìn từ ngoài vào, quán này chẳng có dấu hiệu gì đặc biệt.
Tấm bảng hiệu “9999” treo trước cửa nhà giống như những tấm bảng hiệu thông thường của nhiều hàng quán khác. Nhưng khi chiếc xe gắn máy của chúng tôi dừng lại trước quán thì “hình hài” của một quán bia ôm bắt đầu xuất hiện.
Hai cô tiếp viên ăn mặc theo kiểu “nhậu khỏi tốn mồi” từ trong nhà bước ra, õng ẹo mời chào như gặp người quen: “Dữ hôn, bữa nay mới thấy. Anh đi đâu mà lặn mất tăm vậy?”.
Rất “chuyên nghiệp”, các cô miệng thì nói, tay liền kéo chúng tôi vào một căn phòng ở cuối quán.
Sau khi cho chúng tôi yên vị trên bộ ghế salon cũ mèm cáu bẩn, một trong hai cô tiếp tục niềm nở: “Anh dùng tay quơ (Tiger), ken (Heineken) hay Sài Gòn?”. Hỏi vậy chứ chúng tôi chưa kịp mở miệng thì cô nàng đã quyết định luôn “tay quơ nhe”, rồi vừa cười vừa mở cửa bước ra ngoài khiêng két bia vào (hình như đã được để sẵn ngay trước cửa).
Tiếp đến, câu hỏi “các anh dùng món chi” cũng được thốt ra với tiết tấu chậm rãi trong khi tay của cô thì khui bia “bụp, bụp” rót chảy tràn ly. Mấy cái khăn ướp lạnh được xé bọc; gói hạt điều, mít sấy, khô bò để sẵn trên bàn cũng được xé ra. Trong nháy mắt, bia, mồi và các “em” đã được bày ra, chỉ chờ các anh “xơi”.
Sau vài đợt bia, thấy chúng tôi không “mò cua bắt ốc”, cô tiếp viên ngồi rót bia cho tôi tự ái đứng lên vẻ hờn mát: “Nếu mấy anh không thích thì tụi em ra, kêu đứa khác vào”.
Tôi bảo không có gì, cứ ngồi đi. Cô ngồi phịch xuống ghế, mặt cau có nhưng lại giọng bỡn cợt: “Dám đi uống bia ôm mà không dám… bóp, ông chết đi cho rồi”.
Nói xong, cô nàng một tay nhéo vào vai tôi, tay kia bưng ly bia, ực một hơi cạn sạch trước sự ngỡ ngàng của anh bạn đi chung. Thấy thế, cô tiếp viên ngồi với anh bạn tôi cười ha hả rồi một tay ôm ghì anh vào lòng, hôn chùn chụt, tay kia cầm ly bia giơ lên “Dzô đi, ông xã, nhậu phải “lết bánh”, chơi phải “hết cảnh”!”…
"Ôm"... mọi lúc mọi nơi!
Sau một chầu “ôm”, hai ông bạn mới kết giao trong quán bia (một người tự xưng là tiến sĩ, một người là thạc sĩ đang công tác ở một trung tâm nghiên cứu giống đóng trên địa bàn huyện Vĩnh Hưng) mời tôi đến quán Mỹ Duyên (ven quốc lộ 62, thuộc ấp Cái Cát, xã Tuyên Thạnh, huyện Mộc Hóa – cách thị trấn Mộc Hóa chỉ vài trăm mét) để đãi một chầu karaoke.
Lúc này trời đã tối, nhà dân ở dọc theo hai bên đường gần như đã đóng cửa. Chỉ riêng những quán bia, karaoke, cà phê là vẫn náo nhiệt với tiếng nhạc xập xình, ánh đèn nhấp nháy, sáng rực trước mỗi quán. Quán Mỹ Duyên cũng thế. Ánh đèn điện rực sáng từ cửa vào đến bên trong, như mời gọi.
Biết chúng tôi đến hát karaoke, chủ quán (một phụ nữ tuổi khoảng ngoài 40, người đẫy đà) đưa chúng tôi lên lầu, ấn vào một phòng rộng khoảng chừng hơn 10m2.
Điệp khúc ở đây cũng thế! Chỉ trong nháy mắt thì mồi màng, bia bọt, khăn lạnh và các “em” đã được bày ra, chỉ có khác là thêm dàn karaoke với chất lượng âm thanh thuộc dạng… ngỗng đực! Lúc đầu, có lẽ hai ông bạn mới còn ngại với tôi, nhưng sau quen dần rồi vô tư ăn uống, hát hò với mấy em (tất nhiên là không quên “thu hồi vốn”). Thỉnh thoảng, hai ông không ăn, không uống, cũng không hát mà dành thời gian để … “mò cua bắt ốc”.
Tôi hỏi T. - tiếp viên ngồi cạnh – nếu đội 814 đến kiểm tra thì sao? Cô nói có vẻ chân thật: “Ở đây không sao đâu, tụi em biết trước hết. Họ có ụp bất tử thì tụi em chui cửa thoát hiểm phía sau là xong, còn mấy anh cứ ngồi ở lại hát vô tư”.
Cũng theo T, phòng karaoke này là “chui” - vì quán Mỹ Duyên chỉ kinh doanh ăn uống - nhưng lâu nay cũng không có ai kiểm tra (!?).
Rời quán Mỹ Duyên, hai ông bạn rủ đi tiếp vì chưa đủ đô, với lại lâu lâu tôi mới đến Mộc Hóa một lần nên hai ông quyết định đãi tôi tới bến.
Tôi “xin kiếu” với lý do còn đứa bạn đang đợi ở nhà trọ, hơn nữa cũng đã quá 10 giờ đêm mà ngày mai tôi còn hẹn làm việc với huyện. Hai ông bạn tỏ vẻ tiếc nuối và hẹn lần sau nếu tôi có về Mộc Hóa sẽ rủ đến một chỗ khác còn “ác chiến” hơn.
Hình như mẫu số chung của các quán bán bia “ôm”, karaoke “ôm” ở đâu cũng vậy. Chỉ cần có khách xuất hiện, bước vào quán là được các “em” chăm sóc tận tình: dìu mấy anh vào phòng, lấy khăn ướp lạnh lau mặt, ép uống bia, rồi vuốt ve mơn trớn (chỉ có khác là “tiền nào của nấy”)… nên hầu hết các anh vào đây khó mà buông ra hay từ chối một điều gì, nhất là đối với những anh có “tí máu …”.
* Nghiêm cấm sao chép bài viết . Mạng Việt Nam 24 H không chụi trách nhiệm nào khi sao chép bài viết này .
[Đã sửa bởi zinmi, Vào lúc 2010-08-11 22:08:19]
Lời bình cho: http://vcd.vn/feed.asp?q=comment&id=647
Chế độ xem: Hiện tất cả |
Bình luận: 1 |
Tin ký gửi: 0 | Lời khuyên | Xem: 620
1
[ 2008-08-19 16:27:31 ]
1






